Chẳng gì quý giá bằng cùng gia đình mình vượt qua vất vả!

Ba à, nay con đi dạy học về thấy người ta rửa xe ô tô bằng máy móc hiện đại quá, không chỉ máy phun nước mà còn có cả máy phun bọt xà bông nữa. Con chợt nghĩ đến gia đình mình ngần ấy năm tháng nắng mưa vất vả, miếng cơm chẳng trọn miệng, mới ngồi liền đứng lên.

Có những giây phút con cảm thấy ghét cái nghề rửa xe của ba đến nỗi mỗi khi xe máy, hay ô tô đến nhà con chỉ muốn đi học luôn, hoặc biến mất luôn càng tốt. Rồi con thấy ba và mẹ cứ cặm cụi lau chùi từ trong ra ngoài giữa trời trưa nắng gắt hay tối muộn mùa đông giá buốt. Ngày nắng hè, mẹ đội cái nón có khi chẳng lành, ba đội cái mũ cối bạc nửa vì nắng gắt. Ngày đông tàn quần áo dày cồm cộp, mẹ có găng tay, ba có ủng. Con cũng biết có nhiều người khổ hơn ba mẹ rất nhiều, nhưng máu mủ ruột rà con thương lắm!

chang-gi-quy-gia-bang-cung-gia-dinh-minh-vuot-qua-vat-va

Hands: dad and daughter

Chị gái con gầy gò yếu ớt chẳng thể mang nặng, chị lại đi học xa nên ít có dịp đỡ đần ba mẹ. Ba mẹ sinh con là con gái nhưng trời cho con khỏe mạnh chẳng khác nào một đứa con trai. Ba từng mong con là con trai và ghét con vì con là con gái, dù tất cả mọi người đều nói “con nào chẳng là con” nhưng con biết người ta có phải ba đâu mà hiểu. Ai chẳng có một khao khát riêng!

Con bắt đầu giúp ba cầm máy phun nước, giúp mẹ cọ rửa bánh xe. Và con thấy thật quá vất vả. Cái nghề này nó chẳng nhịn nhường ai, cứ vừa nghỉ trưa ngồi ăn cơm xe ở đâu ùn ùn lại tới. Cả nhà bỏ bữa đứng dậy chẳng tươi cười nổi. Thế mà, có ngày ba ngồi đánh cờ chơi dài. Ba nhỉ! Có lần ba mẹ đi vắng, con có thể tự rửa cả một chiếc ô tô, một chiếc xe máy. Quần áo xắn đến tận bẹn, kỳ cọ cho xe người ta giữa bóng râm của một cái nón. Nhưng hôm đấy, con nhớ là con đã rất vui.

Cũng nhờ cái nghề vất vả ấy, mà người ngay thẳng như ba mới có một công việc tốt bây giờ, mẹ thì được an nhàn thảnh thơi. Và con học được nhiều hơn tất cả. Là chẳng gì quý giá bằng cùng gia đình mình vượt qua vất vả. Là cách vui cười, bằng lòng với tất cả của bây giờ. Con biết cách tự rửa xe máy của mình, của chị. Con biết những người làm nghề nghèo khó, nghề chân tay khổ cực lắm nên con thương chứ con không coi thường. Đặc biệt là, con biết đánh cờ tướng kết bạn với các bác, các ông. Họ cứ tấm tức khen con giỏi hỏi ai chỉ con biết đánh hay. Con bảo ba con đấy…

Ba ơi, có phải gian nan vất vả mới thành công? có phải chăm chỉ khổ nhọc rồi sẽ an nhàn? có phải lòng tốt và sự dũng cảm mang đến phép màu không ba? Con cảm ơn ông trời đã ưu ái con nhiều đến thế. Là con của ba, của mẹ!

“Daddy, did I ever tell you that you’re my hero”

Lazy DươngGuu.vn

Chia sẻ:

Bài viết liên quan

Bình luận